nhà có manh thê cưng chiều

Chương 397: Anh Cá Là Trong Lòng Em Còn Anh

Mục Đình Sâm hạn chế vận tốc xe pháo xuống, chừng như anh
không thích trả cô về ngôi nhà quá nhanh: “Anh tiếp tục không

Bạn đang xem: nhà có manh thê cưng chiều

buông quăng quật em, anh đang được phát biểu kể từ sớm rồi.”

Ôn Ngôn mỉm cười trào phúng: “Anh chớ thực hiện tôi buồn
mỉm cười nữa, tôi đã và đang phát biểu kể từ sóm là nhị bọn chúng ta
ko thể cho tới cùng nhau. Tôi đang được mong muốn trốn ngoài anh từ
lâu, lúc này trở ngại lắm vừa mới được như yêu cầu nguyện, thì
vì sao tôi lại nên tự động nhảy vào trong chảo lửa phen nữa? Tôi
quá nhận nếu như không tồn tại anh thì tiếp tục không tồn tại tôi của
ngày ngày hôm nay, anh từng mang lại tôi thật nhiều loại mà
người không giống không tồn tại được bao hàm cả tổn thương
lớn số 1. Anh sở hữu tư cơ hội gì nhằm phát biểu với tôi những câu
phát biểu kia? Anh hoảng hồn bị tiêu diệt ý trung nhân tôi rồi fake thực hiện người đảm bảo chất lượng nhận
nuôi tôi, thậm chí còn còn kết duyên với tôi… anh mong muốn gì
chứ? Anh ấn định thực hiện thế chú tâm hồn được thanh thản
sao? Anh thanh thoả rồi, còn tôi thì sao? Ba tôi thì
sao? Ngoại trừ nhị chữ “tội đồ” thì tía tôi ko nhằm lại

bất cứ cái gì, tôi lấy gì nhằm bỏ qua mang lại anh?”

Ánh đôi mắt phức tạp vô bóng tối của Mục Đình Sâm

giao mẻ với tâm lý của anh ý, tiếng nói vơi dàng

của anh xen lộn nhức khổ: “Thì đi ra anh vô đôi mắt em là

một kẻ bất lương không tồn tại dung dịch trị như vậy?”

Ôn Ngôn ko chút tự dự trả lời: “Không sai.”

Mục Đình Sâm cũng không thể gì nhằm phát biểu, anh ngừng xe

ở một phía hàng không người hỗ tương.

Sau một khoảng chừng yên lặng cụt ngủi, Ôn Ngôn giá buốt lẽo
nói: “Tôi đang được phân tích ràng vì vậy rồi, tôi nghĩ về là chúng
tớ cũng không thể gì nhằm phát biểu cùng nhau nữa. Sau này
anh cứ chuồn bên trên Dương Quan Đạo của anh ý, còn thôi thì

bước bên trên cầu Độc Mộc của tôi.”

Cô ko hề hiểu rằng thời điểm này vô tim của Mục Đình
Sâm đang được trào nhấc lên các mùa sóng rộng lớn. Anh từng
nghĩ về cho tới việc người sử dụng công thức thô bạo nhất nhằm mang
cô về Đề Đô rồi nhốt cô mặt mày anh, tuy nhiên lại mâu
thuẫn với ý mong muốn sở hữu một cuộc sống thường ngày bình yên tĩnh nằm trong cô,

khiến anh ko nỡ ăn ở với cô như vậy…

Sau nằm trong vẫn chính là lý trí lúc lắc thế thượng phong, Mục
Đình Sâm dần dần điềm tĩnh lại: “Anh ko tin cẩn là em có

thể trọn vẹn hạn chế đứt mối quan hệ với anh, anh cá là trong

lòng em vẫn tồn tại anh.”

Anh vô cùng thoải mái tự tin về điều này vì thế đó là thực sự.

Xem thêm: XoilacTV: Nền tảng cập nhật kết quả bóng đá trực tuyến chính xác và mới nhất

Điều luôn luôn chứa đựng trong tâm Ôn Ngôn bị anh đoán
được một cơ hội dễ dàng và đơn giản thực hiện cô ko khống chế
được tâm lý. Cô nỗ lực giữ lại điềm tĩnh, thản
nhiên quá nhận: “Đúng vậy, anh phát biểu ko sail Trong
lòng tôi vẫn tồn tại anh vì thế cho dù sao anh cũng chính là người nuôi
rộng lớn tôi, tôi từng coi anh là kẻ cần thiết nhất
vô cuộc sống tôi. Tôi đã và đang từ từ tiếp thu
chuyện tôi là bà xã của anh ý, thậm chí… yêu thương anh. Chính vì
vậy tuy nhiên tôi mới nhất ko đem những chuyện anh đang được làm
công tía ra bên ngoài, tuy nhiên cho dù tiết lòi ra thì tôi cũng đấu
ko lại anh. Bây giờ điều tôi mong muốn là 1 trong những điểm không
sở hữu anh, vì vậy tôi mới nhất thiệt sự giành được miếng đất
bình yên tĩnh, anh hiểu không? Đúng thiệt tôi ko đủ
quyết đoán nên lúc này mới nhất còn dây dính ko dứt

với anh, tuy nhiên không nhiều đi ra tôi vẫn tồn tại tươi tắn.”

Mục Đình Sâm đùng một cái cười: “Ha… anh hoảng hồn là phải
khiến cho em tuyệt vọng rồi. Em ở đâu thì anh tiếp tục ở bại liệt, cho

tới lúc nào anh phát triển thành mảnh đất nền bình yên tĩnh của em.”

Anh phát biểu đoạn ngay lập tức phát động xe pháo lại, như thể cuộc đối

thoại ban nãy ko chút tác động cho tới anh.

Ôn Ngôn quá bất ngờ vì thế anh không thể vẻ bạo ngược
như trước đó, là vấn đề gì đang được khiến cho một người con trai cao
ngạo trở thành tùy tính như vậy? Không tức phẫn nộ, không

nóng nảy.

Tới trước cửa ngõ tè khu vực, Ôn Ngôn không xoay đầu lại
tuy nhiên bước xuống xe pháo. Ánh sáng sủa quá lù mù nên cô không
thể thấy rõ rệt biểu cảm bên trên mặt mày anh. Thế tuy nhiên cô có
thể nghe đi ra được anh khá hạnh phúc và tự do qua quýt ngữ
khí của anh ý. Trong đầu anh ruốt cuộc đang được nghĩ về gì
vậy? Cô đang được phân tích vì vậy rồi tuy nhiên ko thể chọc tức

được anh, ngược lại anh còn coi như chưa tồn tại gì xảy ra?

Đợi đến thời điểm cô tăng trưởng lầu, cô demo nom đi ra phía bên ngoài thì

thấy xe pháo anh đang được biến hóa đôi mắt vô mùng tối.

Ôn Ngôn cảm nhận thấy sở hữu chút hoảng loàn vì thế đoán không
đi ra anh đang được nghĩ về gì, còn tồn tại những lời nói ko rõ
ràng kia… thực hiện cô mong muốn thám thính hiểu tuy nhiên lại ko dám

tiến thêm 1 bước.

Hôm sau, cô rời ngoài ngôi nhà khi tám giờ rưỡi như thường
lệ. Ngay vào đúng thời điểm cô Open đi ra, hình hình ảnh của một bó
huê hồng đỏ lòe diễm bên trên khu đất đập vô đôi mắt cô. Bó hoa
này y chang với bó gửi cho tới tiệm bánh phen trước nên
cô càng xác minh cả nhị bó hoa đều tự Mục Đình
Sâm gửi cho tới, vì thế phen này anh ko gửi ẳn thời gian nhanh nữa,
bên trên tắm thiệp của bó hoa sở hữu ghi một loại chữ: “Chào

buồi sáng sủa, chúc em tâm lý hạnh phúc.”

Xem thêm: loop mail là gì

Cuối câu còn tất nhiên tía chữ Long cất cánh phượng múa
“Mục Đình Sâm”.

Cô ko biết anh đang được mong muốn giở trò gì, hoặc anh cảm
thấy người sử dụng sử dụng phương pháp này tiếp tục khiến cho cô gạt bỏ tai nạn đáng tiếc máy
cất cánh kia? Rồi cô tiếp tục coi như trước đó chưa từng xẩy ra chuyện
gì tuy nhiên ngoan ngoãn ngoãn trở lại mặt mày anh? Nếu anh thật
sự nghĩ về vậy thì quá ấu trĩ rồi, chỉ với vài ba bó hồng thì có
thể xóa chuồn quá khứ tôi tệ là chuyện ko thẻ. Trong
lòng anh chắc chắn rằng ko nghĩ về đơn giản và giản dị vì vậy, chỉ
là anh đang được thay đổi qua một sách lược không giống thôi, đại khái

là vậy…